25 tháng 9, 2013
22 tháng 7, 2013
ĐÀ LẠT MỘT MÌNH
Cho Phương
Bên kia đường người ta đứng đợi nhau
Lặng lẽ bên này, anh không chờ ai cả
Trời se lạnh, nghe xạc xào bầy lá
Điện thoại mở ra, bấm số lại cất vào!
Anh cũng biết mình vô lý làm sao
Đã bảo thôi! Thôi đừng vô lý nữa
Ngôi nhà ấy ánh đèn tràn ra cửa
Người đi ra vô tình ngó sang đây!
Anh biết mình đi qua bữa tiệc say
Nhưng lại trót để cho mình tỉnh quá
Kìa màu áo lướt qua thành xa lạ
Bóng dốc nghiêng đổ xuống bóng anh rồi!
Anh biết mình như cây khế mồ côi
Hoa cứ nở, trái cứ vàng chua ngọt
Rồi cứ đứng một mình nghe tiếng hót
Bầy chim đêm về tổ dỗi hờn nhau.
Không đứng chỗ này, anh biết trở về đâu
Bên kia đường, người đợi nhau đã gặp
Anh chỉ có một chỗ này Đà Lạt
Đứng một mình lẫn với bóng người đi!
12-7
Bên kia đường người ta đứng đợi nhau
Lặng lẽ bên này, anh không chờ ai cả
Trời se lạnh, nghe xạc xào bầy lá
Điện thoại mở ra, bấm số lại cất vào!
Anh cũng biết mình vô lý làm sao
Đã bảo thôi! Thôi đừng vô lý nữa
Ngôi nhà ấy ánh đèn tràn ra cửa
Người đi ra vô tình ngó sang đây!
Anh biết mình đi qua bữa tiệc say
Nhưng lại trót để cho mình tỉnh quá
Kìa màu áo lướt qua thành xa lạ
Bóng dốc nghiêng đổ xuống bóng anh rồi!
Anh biết mình như cây khế mồ côi
Hoa cứ nở, trái cứ vàng chua ngọt
Rồi cứ đứng một mình nghe tiếng hót
Bầy chim đêm về tổ dỗi hờn nhau.
Không đứng chỗ này, anh biết trở về đâu
Bên kia đường, người đợi nhau đã gặp
Anh chỉ có một chỗ này Đà Lạt
Đứng một mình lẫn với bóng người đi!
12-7
NGHIỆM SỐ
Đến phút cuối cùng em mới nhận ra
Bài toán này vô nghiệm!
Dù kết quả thế nào thì cũng là điều phải đến
Bài thi đã xong!
Cắn bút mà nghe gió thổi trong lòng
Không phải số phận nào cũng tìm ra nghiệm số
Có khi tưng bừng, có khi đổ vỡ
Cái lớn vô biên là cái bé vô cùng!
Đôi khi giật mình, ngưỡng mộ thủy chung
Đường tiệm cận, một cong và một thẳng
Đã từng trải qua ngọt ngào cay đắng
Hết cuộc đời không thể nhập vào nhau!
Em chợt nghe lời từ trong cõi thẳm sâu
Với giá trị nào của m*, để phương trình có nghiệm?
Em lục hết cuộc đời ngồi đếm
Và nhận ra: m* là một số phải tìm!
17-7
____________
m* = Tham số [m], vui lòng đọc là "em".
19 tháng 6, 2013
Chương 2: Mẹ! (Trích trường ca "Những người mất tích")
Mẹ dắt con đi đến đoạn đường này
Rồi lặng lẽ
thả tay
Con lập tức bị cuốn vào giông bão
Chiến tranh,
Chiến tranh,
mặc nhiên hình thành quỹ đạo
vạch ra từ những ngọn bút chì
vòng tuần hoàn đẫm máu
Đầu đang rơi, xương thịt sẽ tan
tành
Mẹ cầm bằng không đậu
Từ ngày còn xanh!
15 tháng 11, 2012
VUA ĐI CÀY
(Nhân xem Lễ Tịch Điền,
Mùng 7 Tháng Giêng)
Đây này hạt gạo mình ăn
Từng là hạt ngọc ngàn năm nay rồi
Đức Vua từ buổi lên ngôi
Hai vai nặng gánh: Con Trời - Cha Dân.
9 tháng 11, 2012
NGƯỜI VIỆT NAM ĐẾN SINGAPORE
Tôi đến Singapore lần
này là lần thứ 2. Lần đầu, cách đây một năm rưỡi, chỉ tò mò muốn biết về đất
nước nhỏ bé mà khá lừng danh này. Giàu có, trật tự và đặc biệt là sạch. Câu chuyện
1 công dân Mỹ, bị phạt bằng roi vì cái tội xả rác ra đường. Thấy công dân mình
bị đánh đòn, cũng quê, cũng tội nghiệp, nên Tổng thống B. Clington can thiệp,
nhưng không ăn thua. Đi chơi mà cũng thấy sợ, lôi thôi, nhỡ ra sơ ý bị ăn roi Singapore thì
cũng ngán.
1 tháng 11, 2012
Bà chánh tòa dân sự
Bà chánh tòa dân sự
Truyện ngắn
Rồi cuối cùng thì Nhung và Tuấn cũng dắt nhau ra tòa. Đơn ly hôn
nằm trên bàn bà chánh án gần một năm và đúng ba lần, bà Tâm ngồi hòa
giải. Đến nỗi bà Tâm trở thành chỗ thân tình cả hai bên.
31 tháng 10, 2012
Hoàng hôn
HOÀNG HÔN
Ở chỗ kia là mặt đất gặp trời
Ở chỗ ấy con cò con gặp mẹ
Bánh xe bò nghiêng hết chiều thổ mộ
Cuộc du hành kết thúc tiếng chuông xa.
Ở chỗ kia là mặt đất gặp trời
Ở chỗ ấy con cò con gặp mẹ
Bánh xe bò nghiêng hết chiều thổ mộ
Cuộc du hành kết thúc tiếng chuông xa.
28 tháng 9, 2012
5 tháng 1, 2012
Kể chuyện đi chơi Hong Kong (Thu Nguyệt)
TÌNH CỜ ĐỌC ĐƯỢC ĐOẠN NÀY.
Kể chuyện đi chơi (Hồng Kông…)
Bỗng dưng có một trái sung đèo đẹt của Hội Nhà văn rụng trúng chân mình, vậy là quảy ba lô lên đường đi du lịch. Cái tour với những địa danh (Hồng Kông-Ma cao-Quảng Châu-Thẩm Quyến) làm mình không mấy hào hứng, nhưng sung đã lăn tới chân, thôi thì đi vậy.
1 tháng 1, 2012
CHIỀU THÁNG CHẠP
Chiều tháng Chạp, em về muộn thế
Người lấn chen người, anh biết chợ đông
Em đã vắng lâu ngày không khéo lạc.
Nhà mình đây, nhà mình đấy, nhớ không?
Người lấn chen người, anh biết chợ đông
Em đã vắng lâu ngày không khéo lạc.
Nhà mình đây, nhà mình đấy, nhớ không?
EM ƠI, ĐỪNG ĐI!
(Bài thơ viết cho Vợ khi bất ngờ biết tin Vợ bị ung thư, nhưng không để Vợ biết)
Em ơi, mùa này chim hót đã trong đâu.
Em ơi, mùa này chim hót đã trong đâu.
Nước sông Hồng vẫn đục như máu mới.
Phù sa còn dở dang rất vội.
Rất vội.
Chỗ đã thành nền, chỗ vẫn hoang sơ.
28 tháng 12, 2011
12 tháng 12, 2011
3 tháng 11, 2011
31 tháng 10, 2011
30 tháng 10, 2011
CỤ ĐỒ NHAM
Bình sinh không biết chữ
Nên được phong “Cụ Đồ”Trời đùa như con nít
Vừa chửi vừa hoan hô!
Mù chữ nên phải khỏe
Thịt nổi bắp, vai uĂn nhiều mà gạo ít
Đói quá hóa lù đù!
Từng nửa đời khai khoáng
Quặng sắt với quặng chìCách Mạng, đồn Tây vỡ
Hai tay trần, cụ đi.
Dạt vào làng Sơn Cốt
(Cũng hay cái làng này
Đểu nhưng không đểu lắm)
Trong họa còn cái may!
Lấy vợ, đẻ con gái
Mù chữ nên phải hènVợ chửi, con gái chửi
Chỉ cười, toàn lợi đen!
Là xã viên hợp tác
Không biết cấy, biết càyKhông phát bờ, cuốc góc
Chỉ gánh phân là hay.
Nằm xuống cũng trống phách
Cũng sáo nhị, đêm ngày Sống hát câu nước chảy
Chết ca bài mây bay!
Sơn Cốt giờ khác lắm
Nhộn nhịp và hoang tànBao kiếp người phai lãng
Chỉ còn chuyện Đồ Nham!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










