27 tháng 8, 2011

NGƯỜI ĐÀN BÀ BÊN KIA SÔNG

Người đàn bà bên kia sông
Phơi những tấm áo không còn mới nữa
Người đàn bà ngồi một mình trên bậu cửa
Nhìn dòng sông trôi và bờ sông đang trôi.

Phù sa thắm trên má, hồng trên môi
Đôi mắt ướt, dường như là lúng liếng
Đôi mắt nhắm vào, rồi mở ra mường tượng
Thanh xuân ơi, chìm đắm khúc sông nào?

26 tháng 8, 2011

XƯƠNG TRẮNG -Truyện ngắn

Trung tuần tháng Mười một năm ngoái (1988) bất ngờ Hưng vào tìm tôi. Anh đi thẳng từ ga tới, quần áo nhàu nhò, dáng người phờ phạc, mất ngủ. Gặp nhau, tay chân mừng húm, tôi lôi anh vào:
- Mình cũng đoán chừng giờ này cậu mới ở nhà, nên cứ ngồi mãi ở ngoài ga. Sài Gòn lúc này thayđổi nhiều quá nhỉ?
Thằng con tôi, tám tuổi, học lớp Ba, mới ở trường về, khoanh tay líu ríu: Chào bác! Tôi dẫn Hưng ra sau nhà rửa mặt, anh đưa mắt nhìn cơ ngơi nhà tôi, giọng bình thản:
- Cũng không thayđổi mấy nhỉ!
- Trời ơi, ông bảo, lo cho đủ ăn, đủ mặc cũng đủ mệt rồi. Lấy gì ra mà thay đổi.

21 tháng 8, 2011

ĐÔI LỜI CÙNG BÁC TRẦNNHƯƠNG.COM VÀ...

Cách đây ít lâu, trên trang trannhuong.com của anh Trần Nhương có đưa bài bình về bài thơ “Tương tư” của tôi – Hoàng Đình Quang. Trang của anh đông người đọc nên một bài bình nhỏ không có gì là ấn tượng cho lắm – nhất là lại chuyện “thơ phú lăng nhăng”.
Mấy hôm trước, qua điện thoại, bất thần bác Nhương “mắng” tôi xối xả: “Đếch gì ông làm thơ mà lại nói ngọng thế?!”.

9 tháng 8, 2011

ĐỌC LẠI "CÁNH ĐỒNG LƯU LẠC"

CAO CHIẾN
(Nhà văn)

Nói là đọc lại bởi có lẽ tôi là một trong vài người, mà cũng có thể là duy nhất được tiếp cận với Cánh đồng lưu lạc ở dạng bản thảo tươi trong laptop khi Hoàng Đình Quang vừa viết xong những dòng cuối và đọc lên thành tiếng cho tôi nghe, là khi anh cho thằng cu Hận khóc trên nấm đất bên cánh rừng miền đông Nam bộ trong buổi chạng vạng.

6 tháng 8, 2011

Về bài thơ "Nhẫn" của Võ Nguyên Giáp.

Hồi nào đến giờ mình nghe đồn ông Đại tưỡng Võ Nguyên Giáp có làm thơ. Và, bài thơ ấy có tên là "Nhẫn". Thế rồi, đọc được bài ấy, có ghi rõ thời điểm viết là "Mùa thu- Quý Mùi (2003), thấy xoàng quá. Võ Nguyên Giáp mà viết vậy, nghĩ vậy ư? Nhưng nghĩ vậy chứ không dám nói (bằng chữ) ở đâu. Các cụ nhà tôi dạy: Chớ có mó dái ngựa!

SONY Ở ĐÀ LẠT

Lần đầu tiên, sau 16 tháng chào đời, cháu tôi được đi chơi thành phố Đà Lạt. 27-7-2011.

LONG AN MỘT CON NGƯỜI

5 tháng 8, 2011

CA KHÚC


TRÁITIM EM
Nhạc Hoàng Đình Quang
Lời thơ Hoàng Thanh Trang
Hoà âm: Nhạc sĩ Trịnh Ngọc Tân
Ca sĩ Phương Đông



users online
==========================



========================

Lời thơ Hoàng Xuân Sơn
Ca sĩ PhươngVy
Nhạc và lời Hoàng Đình Quang
Ca sĩ Duy Minh
______________________________ 
 

4 tháng 8, 2011

QUY NHƠN BUỔI SÁNG

Thành quách lấp vùi vì em mà sống dậy
Anh vì em mà thành cõi hoang sơ
Bờ bể thanh tân buông mình bên thềm đá
Thi nhân nằm rải rác những câu thơ.

30 tháng 7, 2011

NGƯỜI VIỆT NAM ĐẾN SINGAPORE

Tôi đến Singapore lần này là lần thứ 2. Lần đầu, cách đây một năm rưỡi, chỉ tò mò muốn biết về đất nước nhỏ bé mà khá lừng danh này. Giàu có, trật tự và đặc biệt là sạch. Câu chuyện 1 công dân Mỹ, bị phạt bằng roi vì cái tội nhả bã kẹo cao su ra đường. Thấy công dân mình bị đánh đòn, cũng quê nên Tổng thống B. Clington can thiệp, nhưng không ăn thua. Đi mà cũng thấy sợ, lôi thôi, nhỡ ra sơ ý bị ăn roi Singapore thì cũng ngán.

9 tháng 7, 2011

PHAN THIẾT TRONG MỘT NHÀ THƠ


HÀ THU THỦY

altMười tám năm sau tập thơ đầu tiên, Hoàng Đình Quang mới in tập thứ hai.
“Hát chẳng theo mùa” đến tay tôi khá muộn, qua một người bạn. Tập thơ không đẹp, chỉ một sắc màu nóng nhưng khi đã đọc bài đầu tiên thì tôi quên luôn cái đơn giản của bìa mà cứ thế miệt mài đến trang cuối.
Hầu như bài thơ nào cũng gây ấn tượng với tôi. Có những câu thơ thơ đến ngạc nhiên, có những câu như nói, chẳng vần chẳng điệu vẫn đưa được vào nhuần nhuyễn giữa bài, có những da diết, bần thần, có những đớn đau, hụt hẫng...Tôi nghĩ nhà văn này chắc cũng gặp nhiều sóng gió.

11 tháng 6, 2011

KẺ LƯU LẠC... CÁNH ĐỒNG

LÊ HUY MẬU

Tôi gặp Hoàng Đình Quang lần đầu là tại trại sáng tác của HNV ở Vũng Tàu cách đây vài năm. Hoàng Đình Quang tuy to lớn kềnh càng, râu tóc lởm chởm nhưng trông y hiền, không “ngầu” như một vài nhà văn đồng dạng khác.
Chỉ vài ly bia là y đã ông - tôi thân tình như đã quen nhau từ thuở nảo nào rồi...
Hoàng Đình Quang tặng tôi tập truyện ngắn của y tồn kho từ năm 1995. Đọc tập truyện ngắn này, tôi có nhận xét rằng, văn Hoàng Đình Quang viết rất đằm…
Đọc văn, nhiều lúc ta không những nhìn thấy, nghe thấy mà còn ngửi thấy mùi vị mà cả không gian, thời gian với ta đều xa lắc xa lơ… Hoàng Đình Quang giữ được mạch văn viết đằm như vậy qua nhiều truyện ngắn.

21 tháng 5, 2011

CẦN MỘT CUỘC LƯU LẠC NỮA - CUỘC LƯU LẠC TRỞ VỀ.

Văn Chinh  
 Thứ sáu, 24 Tháng 10 2008 21:44 

 Ngay trang đầu cuốn sách, tác giả đã giao hẹn rằng: “Nếu nó không hay, không hấp dẫn bạn thì tôi, với tư cách là tác giả, xin bạn hãy khoan buông xuống, mà đọc thử đoạn này. Rồi sau đó có đọc tiếp hay không, là quyền của bạn...” Đó là đoạn giới thiệu về làng quê mình qua câu thơ trong sách giáo khoa: Anh ở Vĩnh Yên lên/ Tôi trên Sơn Cốt xuống. Tôi đã đọc thử với ít nhiều tò mò và thấy dễ chịu với giọng văn thật thà, nhưng các nhân vật quái dị xuất hiện dần đã hấp dẫn tôi đến phải đọc xong cuốn tiểu thuyết mới có thể buông nó. (Tiếc rằng các cái quái dị chỉ giáo đầu ngoài màn, chứ không gắn bó gì với các nhân vật.) Người kể chuyện xưng tôi, suốt 358 trang sách không thấy nói rõ tôi là ai, nên chúng ta có thể coi đây là tự truyện của Hoàng Đình Quang, hay ít nhất, các nhân vật cũng có quan hệ mật thiết với tác giả, chính nó là một thủ pháp nghệ thuật làm nên tính hấp dẫn cho tác phẩm.

19 tháng 5, 2011

Miệt mài trên… “cánh đồng lưu lạc”

Tình cờ tôi thấy bài viết - không có tên tác giả - này trên mạng. Đọc thấy một cảm nhận rất chân thành và ưu ái với "Cánh đồng Lưu Lạc" của tôi. Cũng không biết xuất phát từ website hay blog nào, chỉ biết không phải từ những blog hay website quen với mình. Dù thế nào cũng xin cám ơn tác giả bài viết này, xin đưa lên đây, coi như một "collection" về sự ưu ái chia sẻ của các bạn. Và tôi rất muốn biết tên tác giả.(Tôi xin đưa bài này bên cạnh bài viết của nhà thơ Lê Khánh Mai, để có thể, cùng so sánh)

Miệt mài trên…

“cánh đồng lưu lạc”

18-05-2011 06:00:00

Trên cái nền hiện thực khắc nghiệt và tàn nhẫn, những cảnh đời lẻ loi vẫn âm thầm cái mầm sống mong manh như muốn đương đầu với số phận…

        Một vụ đậu đang trổ hoa. Một rặng tre mỗi mùa thay áo - mùa hạ xanh rì, mùa xuân vàng bủng, những bông hoa tre xấu xí khô cằn rụng lã chã. Đằng sau nó, cỏ mọc biếc xanh và những cây bưởi bung hoa trắng ngát. Một con đường đất đỏ bụi lầm. Một cánh đồng bát ngát hoa thơm, hoa vàng, hoa tím, hoa trắng… chập chờn trong gió như hàng tỉ con bướm đang run rẩy. Cánh đồng chôn vùi hơn 300 sinh mạng dân làng trong chiến tranh và lại tiếp tục vùi chôn những kiếp người phiêu bạt… Cánh đồng ấy - tên là Lưu Lạc.
Vùng đất thôn quê với những con người sống bơ vơ tàn lụi, hiện thực đói nghèo và u mê khuất lấp những hình hài. Cánh đồng lưu lạc hoài thai trên cái nền hiện thực bất ổn, xê dịch đầy khắc nghiệt. Ở nơi ấy, những cảnh đời lẻ loi vẫn âm thầm mầm sống mong manh như muốn đương đầu với số phận. Viết về nông thôn, Hoàng Đình Quang cũng miêu tả cái đói, cái khát, cái tăm tối u mê nhưng tác phẩm của ông vẫn nổi bật giữa hằng trăm cuốn tiểu thuyết đương thời. Bởi lẽ ông không nói đến cái gian khổ mà nói đến sự tù túng quẫn bách. Cái nguyên nhân chính dồn đẩy con người vào đường cùng, vào vô tận của sự bế tắc là nỗi đau tinh thần chứ không phải là nỗi khổ về vật chất. Nhà văn mở cho mình một lối đi riêng trên cái phông nền ảm đạm của hiện thực, để từ đó khơi gợi và ám ảnh trong lòng người những cảm xúc khôn nguôi.

15 tháng 5, 2011

LƯU LẠC TRÊN CÁNH ĐỒNG SỐ PHẬN

Lê Khánh Mai

Đọc tiểu thuyết Cánh đồng lưu lạc, của Nhà văn Hoàng Đình Quang,
 NXB Hội Nhà văn 2005, Giải thưởng cuộc thi tiểu thuyết Hội Nhà văn VN 2005)
           Đặt tên tiểu thuyết là “Cánh đồng lưu lạc” vừa mang ý nghĩ biểu trưng vừa có tính khái quát cao, nhà văn Hoàng Đình Quang đã mở ra một không gian nghệ thuật đặc sắc. Đó là nông thôn với hiện thực bất ổn, xê dịch, những kiếp người phiêu dạt và khát vọng nhân sinh. Cánh đồng lưu lạc “theo nhiều người già kể lại có lẽ nó được khai phá bởi những người dân lưu lạc tứ xứ kéo đến đây”( trang 12). Lời giải thích lịch sử cánh đồng đã dự báo về những cuộc hành trình nối tiếp nhau đi tìm bản thể. Nền văn minh nông nghiệp Việt Nam tự bao đời vốn ở trạng thái tĩnh, ao tù nước đọng, cây đa bến nước sân đình…Nhưng trong thực tế từ xa xưa cho đến bây giờ nông dân vẫn thực hiện những cuộc di dân tìm miền đất mới. Họ ra đi mong thoát cảnh đói nghèo, u mê, trì trệ, tìm câu trả lời cho số phận, nhưng thôi thúc từ trong sâu thẳm là khát vọng sống, khát vọng làm người. Nhân vật Hoan,  thầy giáo làng xuất thân từ nông dân đã chỉ ra căn nguyên sâu xa của cảnh đời lưu lạc: “Làm ruộng…một thứ lao động truyền đời, bán lưng cho trời, bán mặt cho đất. Không. Tôi không nói đến cái gian khổ…tôi nói đến sự tù túng, quẫn bách của thói nhà nông” (trang 25). Thì ra, không phải nỗi khổ thể chất mà chính là nỗi đau tinh thần đã dồn đuổi con người quăng quật, xô đẩy trong dòng đời biến động, bất trắc và vô tận.

BÀI THƠ “CHIÊM BAO” CỦA HOÀNG ĐÌNH QUANG .

CHIÊM BAO

Chiêm bao cơm nắm, muối vừng
Bao nhiêu trầm tích để gừng đừng cay?
Chim trời thả bóng vào mây
Ngẩn ngơ thả nhớ vào ngày xa em.

Áo lành sợi chỉ buông rèm
Người đi phương ấy mà đem hương về
Trốn vào sau giậu tái tê
Tơ hồng giăng suốt bốn bề lặng im.

Chiều đi bóng đổ im lìm
Hằn trong cõi một trái tim bộn bề.
Ước mình còn được u mê
Tâm tâm niệm niệm mà về cõi dương.
Tàn đêm chạnh phải khói sương
Còn nguyên một chuyến hoang đường với nhau.
                                                                            
Hoàng Đình Quang 

CHIÊM BAO


Chiêm bao cơm nắm, muối vừng
Bao nhiêu trầm tích để gừng đừng cay?
Chim trời thả bóng vào mây
Ngẩn ngơ thả nhớ vào ngày xa em.

Áo lành sợi chỉ buông rèm
Người đi phương ấy mà đem hương về
Trốn vào sau giậu tái tê
Tơ hồng giăng suốt bốn bề lặng im.

Chiều đi bóng đổ im lìm
Hằn trong cõi một trái tim bộn bề.
Ước mình còn được u mê
Tâm tâm niệm niệm mà về cõi dương.
Tàn đêm chạnh phải khói sương
Còn nguyên một chuyến hoang đường với nhau.
                                                                           

15 tháng 2, 2011

NGÀY VALENTINE VÀ HOA HỒNG







Anh mua một cành hoa hồng
Cành hoa hồng đầu tiên
Từ khi anh biết có ngày Valentine!
Tặng em!
Đặt lên bia mộ.

Khi tay trao tay anh vô tình không tin vào
Những - bông - hoa - phù - phiếm.
Giờ không còn nắm được tay nhau
Hoa tặng em phải nhờ hương khói.
  Đám cưới không hoa
Em không buồn, không hỏi
Ngày đưa em đi xa
Hoa tiễn em chật lối.

Cho đến hôm nay anh mới mua một cành hồng.
Lặng lẽ thả về chín suối.
Em có nhận được không?

14-2-2011